”Đường một chiều” vốn là fic nằm
trong dự án thi trên Vnfiction của tôi, nhưng do một vài lí do về cá nhân vs thời
gian dự thi, tôi quyết định chuyển sang viết một cái shortfic DooSeob. Vốn nó
chỉ được nảy ra khi tôi nhàn rỗi, chán cái gì đó ngược và muốn thanh thản. Nguyên
tác ban đầu như tôi vẫn giữ thì ngoài tên fic thì chẳng còn gì giống nữa *cười
lớn*. Tôi dự định viết “Đường một chiều”
trong vòng 6 chap đổ về. Cuối cùng, tất cả đi chệch kế hoạch hết và số chap lên
tới 12 - quá nhiều so vs những shortfic trước kia của tôi. Haizzzz, lực bất tòng
tâm, trước kia dự định viết 1 chap/ngày sau đó dãn dần và h 1 tháng được 1 chap
loi ngoi /những ai đi cùng vs nó từ tgian đầu vốn biết điều này/. Ai~, giờ tôi
có thể thở hắt ra mà rằng: Ôi, kết thúc rồi. May quá, vậy là xong 1 cái, tiếp tục
chiến đấu với những cái kia thôi. Ha ha ha, mong mọi người thứ lỗi vì cái sự
thiếu chuyên nghiệp này của tôi.
Hiển thị các bài đăng có nhãn [DooSeob fanfic] Đường một chiều. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn [DooSeob fanfic] Đường một chiều. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Final Chapter
Chap 12. /aka sự trở lại của lối viết cũ/
Doo Joon chạy như kẻ điên, người dại
khi thấy bóng hình quen thuộc ám ảnh anh mỗi đêm dài xuất hiện. Anh guồng chân
chạy nhanh, nhanh hơn nữa nhưng chiếc xe chuyển bánh ngày một xa. Cho đến khi
xe buýt đi rồi, khuất phía sau con đường, Doo Joon thở dốc và ngồi xuống. Rõ ràng…
Anh không lầm. Anh đã không nhìn nhầm, đó là cậu. Là Yo Seob!!! Cậu vẫn còn ở đây,
cậu vẫn còn ở Seoul này. Đôi mắt anh đăm đăm nhìn về hướng chiếc xe đã đi khuất,
đột nhiên khóe mắt cay chẳng rõ. Anh cười nhẹ, thất thểu đi về, bước chân nặng
trĩu những tự sự, đau buồn và cả vui mừng. Không sao, chỉ cần cậu vẫn còn ở đây,
những thứ còn lại đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa rồi.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 11.
Chap 11.
Sau cái lần đó, Doo Joon như người
mất hồn. Thì đúng vậy, người ấy đi mất, hồn cũng đi theo rồi còn đâu. Mà sao còn
sống nổi khi trái tim đã chết rồi?
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 10.
Chap 10.
/POV : Jun
Hyung/
Có ai định
nghĩa giúp tôi hai chữ “tình yêu”?
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 9
Chap 9.
/P.O.V: Doo Joon/
Jun Hyung không hiểu vì sao lại
không liên lạc lại với Hyun Seung. Nó biến mất, còn chẳng điện lại cho tôi.
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 8.
Chap 8.
Hôm nay Doo
Joon cùng với Yo Seob về quê thăm bà của cậu.
Cả hai bắt xe
đi từ sáng sớm, lúc ấy những tia nắng yếu ớt của một ngày mới chỉ kịp ló dạng
phía sau đường chân trời hồng xám và ngoài đường vẫn còn khá vắng người. Chiếc
ô tô cả hai lên cũng chỉ có vào người khách ngồi ở mé đầu, còn lại trống. Doo
Joon tìm một chỗ ngay sát cửa sổ, khu giữa xe để cậu vào trước rồi mình ngồi
ngoài. Người tài xế liếc đồng hồ, ngồi đợi một lúc nữa để chờ thêm khách, cuối
cùng nổ máy đi. Chuyến xe buổi sớm thưa thớt, chậm rãi chuyển bánh nhanh dần.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 7.
Chap 7.
Dạo gần đây
Doo Joon không thấy cậu xuất hiện.
Anh lẩm nhẩm,
thoáng đi ra rồi lại đi vào, ngóng chờ hình bóng một người mà mãi sao không thấy
xuất hiện, lòng nhộn nhạo một cảm giác khó chịu, nghẹn ứ không trôi. Đã ba ngày
nay, tuy anh vẫn đều đặn mỗi sáng và tối gửi tin nhắn dặn dò quan tâm và chúc cậu
ngủ ngon, đáp lại anh là những tin nhắn ngâp ngừng, có chút khiến cưỡng, khiến
anh có một cảm giác không hay. Doo Joon mở điện thoại ra, toan gọi điện nhưng lại
thôi, gập lại. Cứ như vậy hết cả ngày trời, lòng anh nóng như có lửa thiêu đốt,
đột nhiên thấy có linh cảm không hay. Từ sao hôm anh tỏ tình đột ngột mà đầy ẩn
ý, Yo Seob không đả động thêm gì, chỉ vờ lái sang chuyện khác mỗi khi anh có ý.
Doo Joon nhận ra một sự bối rối không che đậy trên khuôn mặt cậu, cậu cố ý
tránh mặt anh. Anh biết, chẳng lẽ anh đã làm sai.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 6.
Chap 6.
Có khi yêu?
Doo Joon thường
tự hỏi bản thân mình một câu duy nhất đến cả trăm lần và không lần nào anh có một
câu trả lời hoàn chỉnh. Ừm, có thể là yêu lắm, nhưng làm sao để phân biệt được giữa yêu và thích.
Thật ra, cái ranh giới yêu-thích cũng chỉ mong mang như một sợi chỉ khiến người
ta lạc lối. Thích chưa đủ để gọi là yêu mà yêu thì đã thích đối phương đến độ khờ dại. Vậy anh nên gọi cảm
giác với người ấy là yêu hay thích? Ai mà biết được, tình yêu vô tư tràn ngập
trong anh đến bất ngờ tự lúc nào chẳng rõ. Tự hỏi bản thân cũng chỉ bế tắc, con
người chẳng ai hiểu rõ được chính mình. Vậy anh phải làm sao?
Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 5.
Chap 5.
Hyun Seung có
một thói quen khó bỏ, cứ đi ra khỏi nhà là cậu rẽ phải. Cửa hàng nằm trên đường
một chiều vì vậy rẽ phải là đường ngắn nhất để đi. Chưa bao giờ cậu thử rẽ trái,
mà cậu cũng từng thắc mắc liệu sẽ có ngày nào mình giống như trong tiểu thuyết
của Jimmy Liao “Rẽ phải, rẽ trái” ? Một lối rẽ, một tình yêu ? Chắc không phải
đâu, vì cậu chẳng tin nhiều vào những tình yêu chỉ có trong mộng tưởng như vậy.
Tình yêu có chăng chỉ là những gì quá xa vời khó với tới với một kẻ như cậu.
Jang Hyun Seung không thể nói là đẹp trai nhưng có một khuôn mặt ưa nhìn, cộng
thêm ngón đàn lãng tử, ai cũng tưởng cậu phải có dăm mối tình vắt vai. Thật ra,
Hyun Seung là kẻ chẳng có duyên trong chuyện tình cảm. Mối tình đầu từ thuở xa lắc xa lơ cũng chỉ dừng lại
ở mức độ quý mến, đến tận bây giờ cậu cũng chỉ có một mình. Theo tình, tình chạy,
mà đuổi tình thì tình theo. Cậu cứ giữ nguyên cái lý thuyết ấy mà sống nhàn nhã
một mình suốt từng ấy năm trời.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 4.
Chap 4.
Lần đầu tiên
Yo Seob biết đến cảm giác được một khác đèo về. Lạ lẫm, ngồi phía sau chỉ nhìn
thấy tấm lưng dài rộng của người ta, bất giác thấy đường về bỗng xa thăm thẳm
và ngoằn ngoèo đến lạ.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 3.
Chap 3.
Hyun Seung có
một cửa hàng nhỏ chuyên bán dụng cụ vẽ và điêu khắc. Cửa hàng của cậu nằm trên
một con phố vắng, khuất sau hàng cây lá đỏ rợp trời, nằm trên con đường một chiều
thưa thớt người đi. Hàng ngày, Hyun Seung có thói quen ra khỏi nhà là rẽ phải,
đi độ dăm trăm mét là gặp đường lớn. Căn nhà cậu tích cóp tiền mua đã lâu, tầng
một được trưng dụng làm chỗ bán hàng, tầng hai để sinh hoạt và nghỉ ngơi, học tập.
Những người học vẽ thường đến quán cậu sắm đồ vì giá cả phải chăng, không quá đắt.
Tụi sinh viên Mỹ Thuật khó khăn thì coi quán cậu là một chỗ lí tưởng mỗi khi có
bài tập cần nhiều dụng cụ và màu vẽ. Hyun Seung cũng không phải là người học vẽ
chuyên nghiệp, cậu là một sinh viên Âm
nhạc. Ngoài việc mở chung quán bán đồ vẽ với người anh họ, cậu đi làm thêm tại
một quán Bar nhỏ mỗi tối để tăng thu nhập. Có cửa hàng, nhưng lời lãi chẳng là
bao nhiêu. Bán đồ sát giá gốc coi như phụ giúp cho đám sinh viên, học sinh, tiền
lãi hai anh em chia nhau chỉ đủ trả tiền ăn, điện nước và dư chút nhậu nhẹt cuối
tuần. Người anh họ lâu lâu mới xuất hiện, cuối cùng để lại cho cậu cửa hàng và
đi mất. Cậu chỉ biết khi bác gái gọi điện lên than khóc rất nhiều, anh đã bỏ đi
mà không để lại chút tin tức gì. Hyun Seung im lặng rất lâu, có lẽ anh không thể
chịu được cái cảnh dè bỉu của thiên hạ về anh và người yêu của anh. Yêu một người
con trai là một cái tội? Vậy nên thế giới này nói bình đẳng công bằng rốt cuộc
cũng chỉ màu mè hoa mỹ mà thôi.
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - chap 2.
Chap 2.
Yo Seob không
phải là một sinh viên Mỹ Thuật, cậu cũng không phải là một người học vẽ chuyên
nghiệp, cậu – Yang Yo Seob chỉ đơn giản là một người thích vẽ. Yo Seob thích nhất
là cảm giác cầm trên tay cây cọ, vẩy lên tờ giấy có một mặt ram ráp những nét
màu tuỳ hứng. Thế giới của cậu bao trọn trong màu sắc và thứ ngôn ngữ của nghệ thuật rất riêng của những bức vẽ,
còn lại đều rất giản đơn. Cậu là một sinh viên năm thứ ba ở một trường kinh tế
bình thường, học một khoa cũng rất bình thường nhưng đảm bảo một công việc ổn định
lâu dài về sau. Rất nhiều người khuyên cậu nên học Mỹ Thuật, nhưng cậu chỉ cười.
Học Mỹ thuật thì sau này ra, biết làm cái gì. Có phải ai có khiếu vẽ cũng trở
thành hoạ sĩ được đâu. Tranh vẽ ra thì phải có người mua, không có thì lấy gì
mà sống. Rốt cuộc, cùng vì cái lí luận lo xa về dài mà Yo Seob học một ngành
kinh tế tầm tầm. Cậu thường vẽ ra một tương lai phía sau khi tốt nghiệp. Khi ra
trường có tầm bằng khá, cố gắng xin việc ở một công ti nào đó, sáng đi chiều về
an nhàn không thăng tiến, chỉ cần là một công chức ở văn phòng, không bị ganh
ghét rồi túc tắc làm ăn. Đi làm kiếm tiền rồi
mua một căn nhà cũ nhỏ có sân vườn thay cho căn nhà bà cháu cậu vẫn ở
bây giờ. Cuối tuần mua một ít hoa hay cây con, làm vườn rồi giặt giũ phơi
phóng, hai bà cháu cùng ăn một bữa thật ngon và dành một chút thời gian đi thăm
mộ cha mẹ. Có thời gian rảnh thì đi ăn uống với bạn bè, vậy là đã xong một cuộc
sống đơn giản không bon chen nhưng thoải mái. Còn về phần bạn gái, cậu chỉ cười
trừ. Khi ấy, bà ngoại lại cười móm mém mà mắng yêu
[DooSeob fanfic] Đường một chiều - Chap 1.
[Shortfic] Đường một chiều.
Author: Tử Đằng.
Disclaimer: B2st không thuộc quyền
sở hữu của tôi *chấm nước mắt*.
Summary: Người ta nói đường một
chiều thì chỉ có một chiều đi thẳng: ngược hoặc xuôi. Cuối cùng, cứ để bàn chân
dẫn lối, đường về sao xa thẳm chẳng thấy điểm dừng. Đứng giữa con đường, lặc
lõng và đơn côi giữa dòng người, bàn chân mỏi quá, biết đâu một bờ vai để dựa
vào. Đi mãi, chẳng có cách nào quay lại, chỉ có thể tiếp tục đứng dậy và đi mà
thôi.
Pairing: DooSeob, JunSeung.
Warning : SA, romance, fluff.
Rating : T.
A.N: Có thể có nhiều người nói tôi
ôm đồm khi viết một đống fic mà không biết có bỏ cái nào không , nhưng thật sự
tôi là một người tham lam, khi có ý tưởng phải lập tức viết ngay, vì chắc chắn
nếu không viết sẽ bị ức chế mà đau đầu. Vậy nên, xin mọi người ủng hộ tôi. Chắc
chắn tôi không đem con bỏ chợ.
2. Tặng cho những người muốn có một
chút nhẹ nhàng, một chút dịu dàng và chút nhoi nhói. Hi vọng fic này có thể là
một tách cà phê nóng ngày mưa, có chút ấm nóng nhẹ nhàng mà lại đăng đắng, đậm
đà, đem lại cho mọi người chút thanh thản dịu êm.
Chap 1.
Chẳng biết từ bao giờ, ở một góc
khuất trong khu tây MyeongDong xuất hiện một quán cà phê nhỏ. Người ta chẳng biết
nó có từ lúc nào, hình như mới được mở, có người lại nói thấy từ lâu rồi. Nó ở
đó, yên bình chẳng có chút gì nổi bật và ồn ào như bao quán cà phê khác, cứ như
một món đồ gỗ thủ công bày giữa những chiếc bình tách làm bằng pha lê. Quán nằm
trong góc, nhìn thoáng qua thì chẳng có gì nổi bật nhưng mà vẫn có một điểm gì
đó cuốn hút, từ cánh cửa quán làm bằng kính trong suốt, đến những chậu hoa đỗ
quyên đỏ rực và những chiếc chuông gió trêo trên các cửa sổ, lúc nào cũng kêu
leng keng. Khách ra vào quán không đông, thỉnh thoảnh dăm ba người, chẳng ồn
ào. Bên ngoài, phố xa tấp nập, người nói kẻ cười ồn ã, bên trong tĩnh lặng cứ
như một dòng suối hiền hoà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)