Chap 3.
1.
Hôm nay là ngày Ki Kwang về phép.
Nó là một hoạ sĩ làm việc cho một
phòng tranh có tiếng tận bên Ý. Một năm, hiếm hoi lắm mới thấy Ki Kwang về nước
được đôi lần, còn lại, nó chỉ gửi mail thăm hỏi và về cho cậu. Đôi lúc Yo Seob
thường hay ngẩn ngơ đọc đi đọc lại E-mail trong hòm thư, rồi tự nhiên sao thấy
từ nãy đến giờ cậu chẳng hiểu nó đang nói cái gì. Thế là lọ mò đọc lại từ đầu, đọc
thật chậm rãi từng câu từng chữ như nuốt vào bụng, ngấu nghiến tiêu hoá. Thằng
em họ ngốc nghếch với giấc mơ kì quái về một loại màu pháp thuật toả sắc cầu vồng
dưới ánh mặt trời, nó là mối liên hệ duy nhất của cậu với thế giới này. Yo Seob
chông chênh, cậu luôn nhớ những ngày hiếm hoi mà nó về phép năm ngoái. Đó là những
ngày vui nhất cậu từng có. Ki Kwang tồn tại trong cậu là một sợi chỉ mảnh nối cậu
với thế giới. Bộ nhớ của Yo Seob giống như một cái ổ cứng máy tính đã đầy, luôn
phải xoá đi một số dữ liệu để nạp vào những thông tin khác.