Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013
Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2012
[Thơ linh tinh] Như khúc tình ca
/Trích từ DooSeob fanfic "Gần như xanh trong". Sử dụng 1 số ý từ "Bản tình cuối" của Ngô Thụy Miên/
Yêu mưa như yêu tuổi ngây thơ. Yêu mưa như ta say trong mùa tháng hạn
Yêu em như yêu ngày mộng mơ. Yêu em như ta yêu vần thơ gieo vội
Yêu mưa và yêu em. Giống như đã quen từ lâu. Giống như nhân duyên từ kiếp trước. Giống như mê say du ca theo làn mây. Giống như mải miết tan trong hạt mưa
Yêu em ngày hạn, và nhớ em những tháng ngày lặng lẽ mai sau.
Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012
[100 songs of mine] Day 5: Còn ta với nồng nàn - Quang Dũng
@5: Còn ta với nồng nàn – Quang Dũng
Bài hát nhạc Việt đầu tiên nảy ra trong đầu
tôi, và cũng là bài hát mà tôi cảm thấy hợp nhất với Quang Dũng từ trước đến giờ*theo
ý kiến cá nhân*
Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012
[100 songs of mine] Day 4: While your lips are still red - Nightwish
@4:
While your lips are still red – Nightwish / Single Amarath – The 6th
album Dark Passion Play/
Từ
trước đến nay, Rock trong định nghĩa của mọi người đều là những gì gào thét, là
những bài hát dồn dập trong tiếng guitar điện, bass và trống, là những tay
Rocker quần áo rách ngang dọc, xăm trổ, tóc tai rũ rượi cùng phiêu theo từng nhịp
điệu. Rock là sự gào thét, là sự trỗi dậy, là phản ứng tự vệ của cơ thể trước
cuộc sống, để thoát ra khỏi rào cản, khỏi những giam cầm tâm hồn và sống với bản
chất đích thực của mình. Rock là gai góc, là dữ dội và nặng nề. Đúng, nhưng chẳng
ai nghĩ Rock có thể dịu dàng và da diết đến thế. Nếu họ không nghe “While your
lips are still red”.
While your lips are still red – Bản
tình ca của tình yêu bất diệt.
Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012
[100 songs of mine] Day 3: Album “A Sombre Dance” – Estatic Fear
@3:
Album “A Sombre Dance” – Estatic Fear
Trường
hợp đặc biệt duy nhất tôi không biết nên đưa bài nào vào, mà thay vào đó là
review cả 1 album nhạc. “A Sombre Dance” – album Doom Metal kinh điển mà không
một bài nào thua kém bài nào, 10 bài bao gồm phần intro, bài nào cũng đều có một
nét đẹp kinh điển mà không thể bỏ bài này lại, nâng bài kia lên. Vậy nên tôi
xin mạn phép được nhắc đến cả album thay vì một bài hát như thường lệ.
Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012
[100 songs of mine] Day 2: Back to Black - Amy Winehouse
@2: Back to
Black – Amy Winehouse /The 2nd album Back to Black/
Amy
Winehouse – nàng thơ của những tay nổi loạn. Amy Winehouse, nàng là hồn nhạc
trong tôi. Amy Winehouse, tâm hồn nàng là tâm hồn Soul Jazz thăm thẳm. Amy
Winehouse, nàng là bông hoa đẹp lạ, đầy gai nhọn nhưng lại ngát hương thơm khó
cưỡng. Nàng
là chim họa mi điên rồ với những ý tưởng quái đản và dữ dội, với khói thuốc, với
rượu và ma túy. Amy, vết thương sâu thẳm bên trong nàng dường như hiện thực
hóa, bằng những câu chữ và nốt nhạc đậm đặc. Nhưng cái Soul - Jazz ấy vẫn là bản
năng thôi thúc con người nàng đứng dậy và bước đi. Tôi nếm thấy vị chua chát và
đắng nghét trong con chữ, tôi ngửi được thứ vị đàn bà đau đớn rồ dại và yếu đuối
của nàng. Nhưng Amy dịu dàng hơn bất kì ai, dịu dàng vì những nốt nhạc nàng
mang, bên trong và tận sâu tâm hồn.
Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012
[100 songs of mine] Day 1 - Love in the Ice /TVXQ
Bắt đầu cuộc hành trình viết entry về 100 bài hát yêu thích của mình. Hi vọng những ai ghé thăm có thể một lần nghe thử, hoặc những ai đã biết thì có thể cùng chia sẽ ha~
------
------
@1: Love in the Ice – TVXQ / The 3rd Korean album Mirotic - The 3rd Japanese album T/
Lần đầu tiên
nghe Love In The Ice, tôi có cảm giác như tôi đang bơi trong một quả cầu thủy
tinh khổng lồ. Trong biển nước vô tận và ngập trong sắc xanh gần như trong suốt.
“Love In The Ice” – bản tình cả thăm thẳm của những trái tim dịu dàng và nồng
cháy, là tiếng nước róc rách miên man và man mác chảy qua tai tôi.
Mở đầu bằng
đoạn hòa âm tuyệt vời của năm giọng ca, và như mọi lần, tiếp nối bằng giọng
vocal của Jae Joong mỏng manh nhưng lại mướt mải hơn bao giờ hết. Cảm giác khi ấy
là bần thần và rồi cuốn theo như thả trôi cùng dòng nước dịu dàng ấy. Và tiếp nối
sau đó là giọng nam cao của Jun Su, và nốt đệm hoàn hảo phủ lên bài hát thứ cảm
xúc hoàn hảo hơn bao giờ hết là đoạn hát nối của Yoo Chun. Beat của Love In The
Ice cũng làm rất tốt phần việc của nó, với những nốt piano trải và violin cùng
sự trợ giúp đúng lúc của những orchestra, đã đưa đẩy bài hát lên những cung bậc
cao nhất. Đoạn Chorus Jae Joong đã lên những nốt cao chuẩn xác và gọn và Jun Su
kết thúc Chorus bằng kĩ thuật hát đầy cảm xúc của mình. Ấn tượng tiếp theo đó
chính là những câu song ca giữa Jae Joong và Yoo Chun, Yun Ho và Chang Min. Quả
thực giọng của Yun Ho- chất giọng trầm trầm đặc biệt ấy đã làm một lớp đệm thật
gọn ghẽ và tuyệt vời cho Chang Min bật lên và rồi Jae Joong cùng Jun Su tiếp nối,
chắp ghép những câu từ và nốt nhạc để tạo thành bản hòa âm không một kẽ hở. Đoạn
cao trào của Love In The Ice phải là những giây phút cuối cùng, với giọng nam
cao Tenor của Jun Su và nốt ngân đầy ma lực của Yoo Chun, cùng với sự chốt lại
điểm cuối của bài hát đầy cảm xúc này chính là sự hòa trộn của cả năm giọng ca
lạ nhưng tuyệt đẹp ấy. Love In The Ice đã có một kết thúc hoàn hảo.
Cá nhân khi
nghe xong, lập tức Fav không chút ngần ngại. Và cảm xúc truyền tải trong đó đầy,
nhưng không ngợp và quá tải. Rất vừa vặn, bắt tai ngay từ đầu, mênh mang dàn đều,
cao trào và rồi đặt những nốt hoàn hảo dư âm sau cuối.
Love In The
Ice – bản tình ca mùa đông, là tiếng nước chảy bên tai những ngày dịu êm.
Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012
[Review] Eragon – Christopher Paolini
/Chút cảm
nghĩ sau cuối của một người-sắp-già:D/
Cuối cùng,
sau 7 năm theo dõi và chờ đợi, cuộc hành trình của tôi với “Eragon” đã kết
thúc. Đây là bộ truyện chữ có lẽ tôi theo lâu nhất, còn hơn cả “Harry Potter” vì
thúc thực tôi chỉ đọc HP đúng 2 tập cuối và thay vào đó là xem phim:) “Eragon”
– bộ truyện đã từng làm tôi “điên cuồng” một thời gian, cuối cùng cũng đã kết
thúc /thật ra là từ năm ngoái nhưng tháng 8.2012 VN mới xuất bản quyển II tập
4/. Gập lại cuốn truyện, tôi ngồi thở phào.
Thật nhẹ
nhõm.
Bảy năm, bắt
đầu bằng một bài viết trên báo “Hoa Học Trò”, và rồi năm lớp 7 mượn được hai
quyển tập I, đọc ngấu nghiến từng câu từng chữ trong đêm, để rồi gắn bó với nó
trong suốt 7 năm ròng rã về sau. Tôi chưa từng nghĩ mình lại có đủ sức lực để
chờ đến như thế, à ngoại trừ Conan hay Naruto=)), nhưng xét riêng với tư cách
là một cuốn sách để lại nhiều dấu ấn, “Eragon” quả đúng là một điều tôi sẽ
không bao giờ có thể quên được. Ít nhất là tại thời điểm này.
ERAGON – Cậu bé cưỡi
rồng – Đại Ca – Hỏa Kiếm – Di sản thừa kế
Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012
[Review] Lolita - Vladimir Nabokov
Gần đêm viết
một Entry vẩn vơ, cũng chưa được gọi tử tế là Review nhưng cũng coi là chút chữ
nghĩa còn lại trong đầu khi đọc xong quyển sách. Review sẽ đến vào một ngày
không xa /nghĩa là còn xa/
LOLITA - Vladimir Nabokov
Kì
thực biết đến Lolita là nhờ một bài tản văn trên báo “An ninh thế giới cuối
tháng” số lâu rồi không nhớ, tôi đã rất ấn tượng với từng câu từng chữ tác giả
bài báo viết ra. “Lolita” đến với tôi là những mơ hồ về nội dung, là những tầng
lớp nghĩa cắt kéo chỉ nêu rất ít qua một số báo không thuộc phạm trù văn nghệ.
Nhưng cũng đủ để tôi ấn tượng và rồi ghi nhớ trong đầu. Giữa tháng 7 đi mua
sách với bạn, gặp “Lolita”, thế là mua. Và đọc.
Bây
giờ ngồi thở.
Lolita, phải
nói rằng đọc cuốn này lấy đi của tôi quá nhiều thời gian và công sức. Nếu như
các truyện khác tôi mất từ 1 đêm đến 2 ngày để đọc, thì “Lolita” phải đến gần
tháng. Truyện có 69 chương, 2 phần. Mỗi ngày chỉ dám đọc khoảng 2-3 chương. Đọc
“Lolita” đòi hỏi não bộ của tôi phải hoạt động rất nhiều. Nó cần phải cắt
nghĩa, phải hình dung, phải lần mò hiểu rõ từng chi tiết. Bản thân “Lolita” là
một thử thách không nhỏ, vì chính sự trúc trắc trong câu từ và nổi loạn về nội
dung khiến tôi không thể đọc một cách qua loa. “Lolita” không phải là một tác
phẩm để giải trí và dành cho những ai không chấp nhận được tính “điên loạn” của
nó.
LOLITA
"Lolita, ánh sáng của đời tôi, ngọn lửa nơi
hạ bộ của tôi. Tội lỗi của tôi, tâm hồn của tôi. Lo-lee-ta: đầu lưỡi lướt xuống
ba bước nhỏ dọc vòm miệng, khẽ đập vào răng ba tiếng. Lo. Li. Ta.
Buổi sáng, em là Lo, ngắn
gọn là Lo thôi, đứng thẳng cao một mét bốn mươi sáu, chân đi độc một chiếc tất.
Mặc quần thụng trong nhà, em là Lola. Ở trường học, em là Dolly. Trên dòng kẻ
bằng những dấu chấm, em là Dolores. Nhưng trong vòng tay tôi, bao giờ em cũng
là Lolita."
Câu truyện
chỉ là tình yêu điên cuồng có phần bệnh hoạn của Humbert dành cho cô con gái
riêng của vợ - Dolores. Nếu như chỉ xét
đến vấn đề đạo đức thì hoàn toàn có thể bắt gặp một “Humbert” ở đâu đó xung quanh ta, nhưng
Dolores – “Lolita” lần đầu tiên gặp cha dượng – Humbert đáng kính là lúc cô bé
mới có 11 tuổi. Và Humbert Humbert – ngài giáo sư sang trọng lịch thiệp chỉ có
thể yêu những “tiểu nữ thần” – những bé gái chưa hoặc đã dậy thì. “Lolita” diễn
biến giống như lời kể của “Humbert Humbert” với công tố viên, với mọi người đã
phỉ nhổ ông ta, với chính ông hay chính là lời kể đầy dữ dội của Vladimir
Nabokov với thế giới về giá trị đạo đức và ranh giới tình yêu của con người. Bản
thân “Lolita” đã gây nên sự tranh cãi lớn trên văn đàn thế giới bởi chính nội
dung và tư tưởng của nó. “Lolita” đối với một số người đọc, nó giống như truyện
khiêu dâm và bẩn thỉu nặng nề, nhưng một bộ phận khác lại nhìn thấy lớp nghĩa
khác của nó.
Bản thân tôi
khi tiếp cận với Lolita, tôi có cảm giác như mình đang “say”. Khi các bạn đọc
những dòng đầu tiên của Chương 1 phần I, các bạn sẽ thấy góc nhìn và kể của
nhân vật “Humbert” đảo chiều giống một kẻ say rượu, kể lại tất thảy bằng một giọng
lè nhè, nhưng lại rất tỉnh đời và đầy cuồng nhiệt.
“Có ai trước em không nhỉ? Quả thật là đã
có. Trên thực tế, có thể sẽ chẳng bao giờ có một Lolita nào hết nếu vào một mùa
hè nào đó, tôi đã không yêu một bé gái đầu tiên. Ở một công quốc bên bờ biển. Ờ,
khi nào nhỉ? Khoảng ngần ấy năm trước khi Lolita ra đời, bằng số tuổi của tôi
vào mùa hè ấy. Một tên sát nhân bao giờ cúng sẵn văn phong cầu kì, quý vị có thể
tin thế,
Thưa quý ông quý bà bồi thẩm, tang vật số một
là cái mà những thiên thần thươgnj đẳng, những thiên thần ngây ngô, chất phác với
đôi cánh cao quý thèm muốn. Xin hãy nhìn mớ gai chằng chịt này...” /Trích
Chương 1 phần I trang 16/
Humbert, gã
có thể coi là tên bệnh hoạn. Nhưng ở mặt nào đó, ông ta là một người yêu chân
thành và nồng nhiệt. Humbert Humbert yêu “Lolita” của những ngày tháng thiếu nữ
với bầu ngực mới nhú của tuổi dậy thì, của làn da non nớt mềm mại lông tơ, của
tiếng nói lanh lảnh và cá tính “cong cớn” nghịch ngợm những tiếng lóng của bọn
nữ sinh trường nội trú. Gã chỉ yêu em như thế, và đến khi Dolores lấy chồng
sinh con, đối với gã, gã chỉ có thể yêu “Lolita” của những năm tháng ấy. Gã yêu
“tiểu nữ thần”của gã chứ không phải một bà Richard F.Schiller.
Tình yêu của
Humbert là loại tình yêu hết sức lạ lùng, đầy nhiệt thành nhưng chẳng thể lí giải
nổi tại sao và vì gì. Khi đọc, lắp góc nhìn của bản thân vào nhân vật, ta sẽ thấy
được có đến trăm ngàn ngã rẽ và những câu từ đan xen chồng chéo, tạo nên những
góc ngữ pháp như những đường zigzag. Bạn phải đọc thật chậm rãi, phải thật kiên
trì, phải tìm tòi và kéo những ý nghĩa ấy ra ngoài lớp kén. Nếu không, bạn sẽ
chìm trong “cơn say” của nhân vật.
“Lolita” được
kể như bản thú tội, bản hỏi cung chi tiết đến từng đường nét. Thậm chí yếu tố gợi
dục gần như đi song hành với truyện, khiến cho “Loita” – theo một góc nào đó
mang tính trần trụi và bệnh hoạn. Nhưng nếu xét kĩ càng và nhìn cho thật rõ, yếu
tố tình dục chỉ là phần móng nâng đỡ cho nội dung truyện. Thậm chí khi tôi đọc
được một nửa phần II, tôi phải thốt lên một câu: Humbert đã “ăn” Dolores rồi
hay sao? Đó là điều tài tình của cuốn truyện. Các câu dẫn, câu kể hoàn toàn lắt
léo, đan cài và lảo đảo. Nó như dẫn ta vào một mê cung, đòi hỏi ta phải suy xét
từng chút một. Và tôi phải lật lại từng trang một để tìm cho bằng được đoạn văn
nói đến vấn đề đó. Nó quá trúc trắc, quá chuếnh choáng và mịt mờ. Nhưng xét
theo một góc độ nào đó, tính gợi dục trong “Lolita” mang yếu tố nghệ thuật nhiều
hơn là xác thịt trần trụi thông thường. Nói thêm chút, đoạn sex thực sự nghệ
thuật. Tôi xin bày tỏ thật lòng.
Hừm, có lẽ
nhân vật Dolores xem ra ít đất diễn và ít được tôi đề cập. Nhưng “em” lại là
nhân vật mấu chốt của truyện. Dolores, em là Lolita. Lolita là em. Dolores, em
là nguồn cảm hứng, là tiểu nữ thần của Humbert, là ngọn lửa yêu đương của ông,
là tất cả nguồn sáng và lẽ sống của Humbert. Dolores, gợi tình, tinh nghịch
nhưng lại rất ranh mãnh. Em đến với Humbert giống như sự tò mò của thiếu nữ. Em
là cô gái hư, là đứa trẻ lớn lên với sự kìm kẹp của người mẹ. Em là tội lỗi, là
căn nguyên của con quỷ xấu xa trong Humbert.
“Lolita” câu
truyện này khiến tôi phải đau đầu khi đọc, và nó làm tôi thấy mệt. Nhưng đây là
câu truyện đáng để đọc. Mọi góc cắt của “Lolita” đều mang một dụng ý nhất định
của tác giả. Nếu như chỉ xem xét dưới một góc, thì “Lolita” chỉ đáng để đọc như
tác phẩm khiêu dâm đồi trụy. Nếu ta nhìn nó một cách tổng thể thì “Lolita” là một cuốn tiểu thuyết vĩ đại về hệ
tư tưởng, về tài năng văn chương của tác giả, về những giá trị nó mang lại. Kì
thực, đọc Lolita như một sự thử thách lớn. Và tôi bị ám ảnh bởi nó.
LOLITA.
LOLITA. LOLITA.
Tác phẩm xuất
sắc của thời đại.
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012
Entry for my new age.
Quái thật chưa năm nào sinh nhật mình có mưa, riêng
năm nay lại rào một trận. Không lẽ điềm trời? Cái mạng lag như chưa bao giờ được
lag tuần trước, đúng sáng nay ngon lành trở lại. Hôm nay dù không được quá nhiều
quà, nhưng được cho xiền, được nhận những món quà “full of happiness and love”
của những người bạn mà có người tôi đã biết mặt, cũng có người chưa biết, cũng
có những lời chúc của những người bạn cũ, “cố nhân” mà tôi cho đến bây h chưa từng
một lần liên lạc lại.
Viên mãn.
Đó là những gì tôi cảm nhận được. Cảm giác thật sự
rất yên bình và nhẹ nhàng. Theo một cách nào đó, ngày này bình thường như bao
ngày nhưng đối với tôi, nó như lắng đọng lại, và rồi bản thân nhận ra mình đã lớn
thêm được một tuổi.
Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012
[Truyện rất ngắn] Về nhà
Dạo trước mẹ tôi hay gọi điện giục giã tôi về. Đó là trong
khoảng thời gian tôi chuẩn bị cho buổi thuyết trình trước công ty cho một loại
sản phẩm mới. Khi đó, tôi cũng chỉ là một nhân viên quèn bỗng dưng có cơ hội khẳng
định bản thân. Và cứ thế là lao đầu vào công việc. Con gái có thì, nhất là một
đứa sống xa quê, nhà đi thuê trong ngõ mỗi lần mưa nước ngập lềnh phềnh cả rác
rưởi, xác chuột bọ. Lương một tháng cũng chỉ đủ tiêu, rồi tiết kiệm cho vào tài
khoản, dư ra gửi về cho gia đình. Muốn sống tốt hơn thì phải đổi đời, tức là phải
biến đấu tranh.
“Mày
dạo này không về, bố mày lo trên đấy có chuyện.”
“Dạ
con không sao đâu mẹ, bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Xong công chuyện con về.”
“Hôm
trước gà nhà mới đẻ được chục quả, tao gửi anh Huân lên cho mày có cái ăn. Về
được nữa có bữa ngon con ạ, vụ này nhà mình được mùa”
“Thôi
mẹ cứ giữ lại tẩm bổ, trên này có thiếu gì đâu.”
“Cha
bố cô, lúc nào cũng nói không thiếu rồi gầy như con cá mắm. Chó nó lấy.”
“Bố
đâu rồi mẹ?”
“Bố
mày ra đồng rồi, liệu liệu mà về đi con.”
“Dạ...”
....
Cái gọi là xong chuyện rồi về của cô cuối cùng kéo dài
lâu lắc, cứ lâu la từ tháng này qua tháng khác. Ai bảo chiến lược của cô đã được
thông qua, công ty đang đưa vào sản xuất thử nghiệm và tiến hành Marketing, cô
được giao phụ trách mảng Marketing. Sáng đi tối về bù đầu, nhưng não lại hưng
phấn lạ thường. Nếu thành công tức là có tương lai, tức là sẽ được đề bạt, tức
là có tiền. Có tiền là thoát cái chỗ trọ nghèo này, có đồ đẹp có thể trưng diện,
có thể kiếm một mối kha khá. Về nhà nhìn cái khu trọ bẩn thỉu toàn những người
dân ngoại tỉnh chen chúc, bỗng cô thấy có chút gì đó khó chịu. Hôm nay đi liên
hoan ăn mừng, quần áo vẫn còn mùi nước hoa sót lại, cô lướt qua nhẹ nhàng như sợ
bụi bẩn bảm gót giày mới.
.
.
.
Những câu chuyện của mẹ cô dạo gần đây càng lúc càng
dài dòng, đôi khi khiến cô có chút bực bội. Cô không rảnh nhiều, vậy mà cứ phải
tiếp chuyện đâu đâu thế này, mẹ cô đâu có hiểu. Đôi khi trên vầng trán cao lại
có mấy nếp nhăn nhăn lại vì giọng bà nặng tiếng quê. Khi đấy cô vội lấy lý do
đi làm mà cúp máy. Người già thường hay lẩm cẩm, có phải vì vậy mà mẹ cứ hay cằn
nhằn mãi.
Nhìn đám nhân viên nữ xúng xính váy đầm đi làm, hay mỗi
ngày lại khoe nhau kiểu đầu mới, chỗ làm móng hay bộ dưỡng da xịn, cô lại vờ
như không biết, cắm cúi vào đốnh giấy tờ đã giải quyết xong hết từ đời nào. Rồi
cô về nhà trọ soi gương, cáu kỉnh với mái tóc đen nhánh để thẳng để lộ cái trán
cao mà bố cô hết mực tự hào. Hôm sau, cô ra hàng làm tóc rồi đi mua đầm tận cửa
hàng Eva. Khi về trời đã về chiều, nắng ngả màu cam sậm ánh lên màu tóc nâu
xoăn nhẹ của cô thật nhẹ nhàng. Trên đường, một vài thanh niên quay lại nhìn
cô, cô thấy mình vui là lạ. Gấu váy bằng lụa mỏng đung đưa theo nhịp bước, quấn
quanh đôi chân thon săn chắc đầy quyến rũ.
.
.
.
Đêm nằm ngủ, cô xức chút dầu thơm vào mái tóc mới, quấn
lô rồi tự nhủ ngày mai ngày kia đi tìm chỗ trọ khác. Hôm nay cô vừa được lên chức
xong.
Và rồi giấc ngủ đến, mang theo những giấc mộng chập chờn
khi mờ khi tỏ.
Đó là năm cô học lớp hai.
Hồi đó, cứ mỗi buổi chiều khi tan học, cô đứng đợi bố ở
cổng trường huyện. Nhà thì ở xa, nên mỗi lần đi học là bố đưa đi đón về. Chúng
bạn đứa thì đi bộ, đưa thì có xe máy rước, đứa thì kéo đàn kéo lũ đi mua kem
cái loại năm trăm đồng một chiếc, rồi chơi nhảy dây trong sân trường. Cô không
có tiền mua quà vặt như chúng bạn, chỉ biết dựa người vào tường mà chờ bố đến.
Hôm nay cô không vui vẻ như thường lệ mà ngồi xổm xuống, ôm lấy hai đầu gối mà
sụt sịt. Tiếng xích xe đạp cọt kẹt từ xa vang lại, và tiếng phanh xe nghe két một
cái rin rít, cô ngẩng đầu lên lao vào lòng bố. Áo bố vương mồ hôi có vị mằn mặn,
lại có chút hương lúa mới cấy. Bố xoa đầu cô và hỏi:
“Sao
vậy con”
Cô lắc đầu, vội trèo lên gác ba ga đằng sau xe, vòng
tay ôm quanh thắt lưng ông và im lặng không nói. Đàn ông vốn vụng về không biết
dỗ con, bố cô mua một chiếc kem mát lạnh còn bốc khói trắng, thơm vị dâu ngọt lịm.
Rồi hai bố con cùng nhau về.
Tối hôm đó, bố nổi trận lôi đình vì cô cầm kéo cắt mái
tóc đen nhánh, kéo kéo cho nó phủ phần trán cao dô ra. Bị đánh một trận, trẻ
con đứa nào chẳng khóc. Khóc chán chê đến mức hai mắt sưng mọng, rồi lăn ra ngủ.
Hôm sau mẹ đưa cô đi sửa lại mái tóc, lúc ấy bố mới nguôi giận, rồi bỏ ra đồng
làm.
Khi đó cô nào có biết bố cô yêu mái tóc đen của cô con
gái mình biết chừng nào. Mái tóc dân dã, mái tóc đầy nữ tính và mái tóc chưa hề
cắt từ khi cô còn bé cho đến bây giờ.
.
.
.
Hè đến, cơ quan cho nhân viên đi du lịch Hạ Long ba
ngày hai đêm, cô háo hức sắm sửa đồ bơi rồi váy đầm các kiểu. Hôm trước mẹ cô gọi
điện lên cũng chỉ nói vài vấn đề, cô vâng vâng dạ dạ rồi cúp máy, đi ngủ sớm để
hôm sau lên đường cho kịp giờ.
Và rồi chuyến xe lắc lư, đưa cô vào giấc ngủ chập chờn
của năm cô mười lăm.
.
.
.
Khi ấy cô vừa đỗ vào trường chuyên của huyện, lại đúng
lớp gồm toàn những học sinh ưu tú đạt điểm đầu vào cao nhất. Hôm đó, bố cô trằn
trọc mãi, đêm nằm cứ trở mình liên tục, đôi chỗ lại thở dài.
Hôm sau, hôm sau nữa, hôm sau nữa nữa, ông làm việc nhiều
gấp ba, gấp bốn lần. Gieo mạ, cuốc luống rau, đào lại ao cá, hái quả... Cô cứ hậm
hực đi ra đi vào, rồi lại chạy sang nhà bà chơi với mấy đứa em họ. Lòng ấm ức
thắc mắc sao bố chẳng để ý gì hết. Bỗng thấy tủi thân.
Cuối tuần, ông gọi cô dậy sớm chuẩn bị quần áo đẹp rồi
các vật dụng cá nhân, ông đưa lên tỉnh chơi.
Chiếc xe lên tỉnh năm ấy cũng lắc lư, đi chậm chạp trên
đường đầy đá sỏi. Cô gà gật, rồi dựa vào vai bổ mà ngủ ngon lành. Chẳng để ý
sao vai bố nhọn thế, gầy thế, cũng chẳng để ý sao bố chỉ mang một bộ quần áo, vẫn
chiếc dép cao su được đánh bóng sạch sẽ và chiếc mũ cối bạc màu từ những năm đi
bộ đội. Ấy vậy mà giấc ngủ vẫn đến thật dễ dàng, trong tiếng người cười nói,
trong nhịp lên xuống của chiếc xe, trong mùi mồ hôi đậm đậm từ áo bố và trên bờ
vai đã gầy của ông.
.
.
.
Rồi lại một tháng nữa cô không về nhà.
Cô đã được đề bạt đến chức vị khá cao trong phòng,
lương lậu cũng dần ổn định, lại khá cao. Cô đã không còn ở trong xóm trọ nghèo,
ồn ào và ngập ngụa mỗi khi trời mưa nữa. Căn hộ cô mới thuê nằm ở một chung cư
khá sang trọng, có phòng khách, nhà bếp, phòng ngủ, WC và một phòng làm việc.
Ban công khá rộng có chỗ trồng cây cảnh, sàn nhà lát gỗ êm ru. Cuối cùng cô
cũng đã thực hiện được những điều khi xưa cô ao ước.
Mái tóc của cô dần chẳng còn màu đen như hồi nào, nó
chuyển nâu, rồi hạt dẻ, rồi màu Boóc-đô rồi rêu... Xoăn rồi ngắn, rồi lại ép thẳng.
Quần áo giờ hàng hiệu cũng không phải điều xa vời.
Đôi khi, chỉ là có đôi lúc lại luyến tiếc quá khứ. Đôi khi
chạm nhẹ vào mái tóc mỗi khi đêm về, nhớ lại mái tóc năm xưa và lại thấy mùi mồ
hôi đậm nồng của bố phảng phất đâu đây.
.
.
.
Năm cô đậu đại học, nhà mở cỗ to. Dù gì cũng là trường
lớn trên thủ đô, họ hàng được mở mày mở mặt, ai tiếc mấy đồng làm mâm cơm tiếp
đón. Hôm đó, bố đem đàn lợn đi bán, đưa mẹ cô lấy tiền làm cơm đãi mọi người,
phần mình giữ lại chút ít chẳng biết để làm gì.
Mấy hôm sau, ông đưa cô đi mua áo mới trên huyện. Cô
vui lắm, thử hết bộ này đến bộ khác rồi ríu rít kéo bố vào quán kem bên đường.
Ông chỉ gọi một ly Lipton nhạt thếch, còn cô thì được một ly to có năm viên,
bên trên rắc mấy viên lạc thơm giòn. Ông chỉ lặng nhìn cô ăn, rồi nói nhẹ “Ăn
đi con, mình chút nữa đi mua đồ dùng.”
Hôm đó ông vẫn mặc chiếc áo xanh bộ đội cũ, chiếc dép
cao su đã mòn vẹt, khuôn mặt gầy và đôi mắt khắc khổ bỗng ánh lên tia nhìn trìu
mến, yêu thương.
.
.
.
Đúng hôm cô có buổi thuyết trình quan trọng thì trời
mưa tầm tã. Mưa như trút, mưa nặng hạt vỗ mái ầm ấm. Mưa táp vào mặt bỏng rát,
mưa tối tăm đất trời, phủ lên vạn vật màu xám nhòe nhòe lạnh toát. Đang lúc chuẩn
bị thì mẹ cô gọi điện. Cô vội tắt đi, định bụng để họp xong rồi nghe. Một cuộc,
rồi hai cuộc, ba rồi bốn... sốt ruột, cô nhấc máy nghe với chút cáu kỉnh.
Sấm nổ đùng trên bầu trời, mưa mỗi lúc một nặng hạt.
Còn cô đứng đó như trời trồng, im lìm giữa biển người ồn ã lo toan những chiến
lược, những tính toán mưu sinh.
“Bố
mất rồi con ơi...”
Hôm đó cô bỏ về trước cuộc họp. Chẳng còn nhưng lo
toan, chẳng còn chiến lược này phương án nọ, chẳng váy đầm mỗi cuộc dạo chơi,
chẳng tóc tai phấn son và tạp chí bóng bẩy nhiều màu, cô bước đi trong màn mưa,
băng băng về nhà. Mỗi bước lại là một bước nhảy quá khứ. Năm tốt nghiệp đại học,
năm vừa lên Hà Nội nhập học, năm vừa tốt nghiệp cấp ba, năm tốt nghiệp cấp hai,
năm lên lớp một và năm mới sinh ra.
Cô đi về những năm tháng ngày xưa, cô đi về với những
ngây thơ, với những khờ dại và chân chất tâm hồn. Chẳng biết là khóc hay là vì
mưa, mắt bỏng rát, son phấn trôi sạch chỉ còn lại mái tóc lộ màu đen phía chân,
nâu nâu xuôi về ngọn.
Cô đi về nhà.
P.S: Type vội từ một giấc mơ, viết như có ma lực và rồi
tự dưng nước mắt cứ thế chảy ra.
Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012
Review Mạn Châu Sa.
Review
Mạn Châu Sa.
/Một bài lảm nhảm mang đậm tính tự sướng, chủ nghĩa cá
nhân cục bộ địa phương=))/
Mạn
Châu Sa, Bỉ Ngạn Hoa … hay là sự dịu dàng của ác ma?
Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012
[Entry] 3 mùa lá rụng, 5 mùa nắng rơi. .
Tôi đến với Suju khi bắt đầu bước chân vào thời cấp 3. Nói là bắt
đầu nhưng thực chất là đã quen với các anh từ những ngày mùa đông của năm 2005.
Yêu, có lẽ phải đến 2 năm sau, khi tôi chập chững bước chân vào thế giời mạng.
Tính mình vốn không thích giao thiệp nhiều, chỉ biết đến thế giời riêng của bản
thân, nên khi đó chẳng tham gia vào Fc vì chẳng có đứa bạn nào là ELF. Giờ nghĩ
lại mà thấy mình thật dở hơi. Có sao đâu, khi mà giờ đây tôi đã thay đổi khá
nhiều.
[Entry] Chuyến tàu qua những vì sao.
Vậy là đã 6 năm trôi qua kể từ khi chúng ta
bước chân vào một cuộc hành trình bắt đầu từ một cuộc hội ngộ bất ngờ vào mùa
thu của 6 năm trước. Năm năm đối với một đời người quả là ngắn ngủi, đối với
dòng chảy lịch sử lại chỉ là một vệt mốc nhỏ bé nhưng đối với ELF chúng ta, 6 năm ấy là 6 năm vô cùng quan trọng, là những khoảnh khắc có buồn vui hoà lẫn.
Chúng ta cất sâu những kỉ niệm ấy tận sâu trong trái tim để rồi mỗi khi ngẫm
lại ta bật cười nhưng có lúc bỗng dưng muốn khóc. Super Junior giống như một hành
trình, một giấc mơ có thực trong cuộc đời này.
Super Junior - bắt đầu từ Lee Teuk, kết thúc ở Kyu Hyun.
[Entry] Rạp xiếc ước mơ.
Ai cho tôi một vé
đi tuổi thơ.
Ai cho tôi một vé
đi đến ước mơ dang dở.
Giấc mơ thuở bé
cũng như khi lớn
Hội chợ phù hoa,
bóng bay và kem que…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
