Hiển thị các bài đăng có nhãn [DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn [DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Final Chapter.


Part 6. ( final chapter)



Kéo chiếc va li vào ngôi nhà gỗ nhỏ cạnh bờ biển, cậu cúi người cảm ơn bác chủ nhà trọ tốt bụng đã cho mình mượn nhà với một mức giá khá dễ chịu. Bằng chừng này tiền, cậu chỉ có thể ngồi mà ăn một bữa trong khách sạn chứ chẳng đủ tiền mà thuê một phòng. Dĩ nhiên, Yo Seob có đủ tiền, thậm chí thừa để thuê được một phòng ở khách sạn năm sao và hơn hết, chuyến đi lần này là hoàn toàn miễn phí, nhưng cuối cùng cậu lại chọn ở đây. Chẳng có đến một phút chần chừ, cái bình yên hiền hoà của ngôi nhà đã thu hút cậu, Yo Seob thở ra một hơi dài đầy thoải mái. Cậu vội mở tung các cửa sổ, đón những cơn gió mùa thu mát mẻ tràn vào phòng. Từ cái cửa sổ ở bức tường bên phải phòng ngủ, cậu có thể nhìn thấy biển rất rõ. Đồ nội thất trong nhà cũng thuộc hàng cổ xưa nay hiếm, vắng bóng những thứ hiện đại xa xỉ. Có một cái lò sưởi chạy bằng củi, để đêm đến có thể sưởi ấm một chút. Cậu cất va li của mình đi và tắm rửa một chút trước khi đi ra ngoài.

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Chap 5.



5.



Yo Seob sẽ ở Hàn Quốc trong một tuần, sau đó cậu lại trở về Đức, tiếp tục sự nghiệp của mình. Trong khoảng một tuần này, Yo Seob không ngừng tới các buổi triển lãm ảnh, các buổi diễn thuyết và các bữa tiệc của hội nhiếp ảnh. Mọi thứ cứ xoay vòng vòng khiến cậu chẳng còn thời gian để mà nghỉ ngơi. Cứ thế, mọi nỗi bận tâm của cậu đã trôi đi gần hết, có chăng cũng chỉ là sự nhức  nhối chẳng thể lành lại và những cơn khó thở bất chợt và sự có mặt đều đặn đến bất thường của một người đàn ông, với đôi mắt đượm buồn, chờ cậu ở cửa khách sạn. Cậu đi lướt qua anh, ánh mắt anh dõi theo cậu thật da diết. Cậu biết, mỗi lần cậu đi về khuya, anh thường đi theo cậu một cách lặng lẽ, không có chút gì đòi hỏi, cứ thế theo sau như muốn bảo vệ cậu. Yo Seob cố gắng lấy vẻ mặt bình thường nhất, thậm chí còn chẳng thèm để ý tới anh đến một lần. Cậu cứ thản nhiên đón nhận sự quan tâm trong âm thầm ấy mà chẳng có một sự thắc mắc nào. Liệu có cần thiết hay không?

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Chap 4.



4.


Hồ Abraham thật đẹp anh à. Em đang đi trên mặt hồ đóng băng dày, trong suốt, nhìn rõ được những tầng bọt khí trắng toát nổi lên từ đáy hồ. Hay thật đó anh à? Thật thần kì làm sao. Sao mùa đông, hồ đóng băng trắng toát chẳng nhìn thấy đáy mà ở đây,mà ở đây lớp băng lại trong suốt đến tận cùng như pha lê, xanh biếc đến nhường này. Em nhỏ bé, chỉ biết trầm trồ trước tự nhiên vĩ đại. Nhưng ở đây, lạnh quá anh.

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Chap 3.

3.







Tại sao em lại ra đi như vậy? Em có biết tôi đã tìm em trong tuyệt vọng như thế nào không em?

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Chap 2.



2.



Chưa bao giờ em mang trên mình bộ âu phục sang trọng như thế này. Bộ vest em mua từ lâu lắm rồi, đợi có dịp quan trọng cùng anh mới mang. Em biết, em vốn chẳng hợp tẹo nào với bộ cánh cứng nhắc, nhưng ít ra, khi mang nó, em không phải là kẻ lạc lõng trong thế giới của anh.

[DooSeob fanfic] Những ngọn gió không ngừng thổi ngược - Chap 1.


Author : Tử Đằng

Disclaimer: B2st nói chung và DooSeob nói riêng không thuộc về tôi *chấm nước mắt*

Summary: Em đi giữa những cơn gió không ngừng thổi ngược. Gió cuốn cát bay vào mắt em cay. Cay thật anh à. Cay đến mức em nhận ra nước mắt cứ chảy hoài, chảy mãi. Gạt người, ai bảo gió lau khô được nước mắt. Vậy sao gió thổi ngược như muốn kéo em theo mà nước mắt cứ cứng đầu chảy ra. Chẳng có cơn gió nào có thể lau khô được nước mắt của em… cũng như chẳng có con đường nào dẫn em đến bên anh.

Pairing : DooSeob

Category : Romance, hurt.

Warning : SA.

Rating : M.

A/N : Tặng cho tất cả mem nhà mình, những người muốn tìm một chút khoảng lặng, một chút nhói buốt và nhẹ nhàng. Nói gì được về cái này, tôi đảm bảo nó là một cái nhảm nhất, ý tưởng nghĩ ra trong khi đi xe máy bị bụi bay vô mắt, sau đó về hành hạ con HeeBum (tên lap của tớ) trong cơn quỡn chí. A quên, đừng giận Tử vì những phần đầu quá 3 chấm, đừng ném đá / vì nó đau ></. Anyway, free your mind *đùa thôi*. Ngày lành.






1.