Part 6. ( final
chapter)
Kéo
chiếc va li vào ngôi nhà gỗ nhỏ cạnh bờ biển, cậu cúi người cảm ơn bác chủ nhà
trọ tốt bụng đã cho mình mượn nhà với một mức giá khá dễ chịu. Bằng chừng này
tiền, cậu chỉ có thể ngồi mà ăn một bữa trong khách sạn chứ chẳng đủ tiền mà
thuê một phòng. Dĩ nhiên, Yo Seob có đủ tiền, thậm chí thừa để thuê được một
phòng ở khách sạn năm sao và hơn hết, chuyến đi lần này là hoàn toàn miễn phí, nhưng
cuối cùng cậu lại chọn ở đây. Chẳng có đến một phút chần chừ, cái bình yên hiền
hoà của ngôi nhà đã thu hút cậu, Yo Seob thở ra một hơi dài đầy thoải mái. Cậu
vội mở tung các cửa sổ, đón những cơn gió mùa thu mát mẻ tràn vào phòng. Từ cái
cửa sổ ở bức tường bên phải phòng ngủ, cậu có thể nhìn thấy biển rất rõ. Đồ nội
thất trong nhà cũng thuộc hàng cổ xưa nay hiếm, vắng bóng những thứ hiện đại xa
xỉ. Có một cái lò sưởi chạy bằng củi, để đêm đến có thể sưởi ấm một chút. Cậu cất
va li của mình đi và tắm rửa một chút trước khi đi ra ngoài.