Chap 7.
/OST: Swing – Lee Hyo Ri/
-
Ư~
Yo Seob rên lên khi cảm
nhận thấy cơn đau nhói từ cổ truyền đến. Cậu chống tay ngồi dậy, cố chịu đựng sự
đau đớn từ cơ bắp toàn thân. Cố đưa mắt nhìn quanh xác định tình hình,
nhưng quá tối. Xung quanh Yo Seob ngập trong màn đêm, chỉ có vài ánh đèn leo
lét khi mờ khi tỏ không biết phát ra từ bóng đèn nơi nào. Cậu đứng dậy, toan mò mẫm tìm đường thì cảm thấy cổ tay trái bị kéo giật lại về sau,
khiến Yo Seob thiếu chút nữa ngã xuống. Cảm giác được cái lạnh của kim loại tiếp
xúc với cổ tay, Yo Seob nhăn mặt vung vẩy cảnh tay và nghe thấy những tiếng
“lách cách”. Đưa tay phải sờ xuống thì cậu phát hiện ra tay mình đã bị còng
bởi một chiếc còng bản lớn, lạnh toát và khít chặt. Từ chiếc còng, một sợi dây
xích nối liền nó với một vật cố định mà hiện tại cậu không thể xác định nổi.
Nheo mắt, cố gắng nhìn qua bóng tối nhưng cái Yo Seob thấy chỉ là những hình ảnh
mờ mờ không rõ hình thù. Rít qua kẽ răng, cậu giật tay thật mạnh mong sợi xích
có thể bung ra nhưng vô ích. Nó quá chắc. Tiếng xích kim loại va chạm, vang lên
đơn độc trong đêm tối mang đến một cảm giác không mấy hay ho. Yo Seob ghét những
tình huống như thế này. Trong bóng tối quá lâu, người ta dễ bị mất phương hướng,
sẽ nổi điên và biến thành kẻ cuồng trí. Ít nhất cậu cần một tia sáng, một chiếc
bóng đèn hay cây nến để xác định được nơi này là chỗ nào.