Quái thật chưa năm nào sinh nhật mình có mưa, riêng
năm nay lại rào một trận. Không lẽ điềm trời? Cái mạng lag như chưa bao giờ được
lag tuần trước, đúng sáng nay ngon lành trở lại. Hôm nay dù không được quá nhiều
quà, nhưng được cho xiền, được nhận những món quà “full of happiness and love”
của những người bạn mà có người tôi đã biết mặt, cũng có người chưa biết, cũng
có những lời chúc của những người bạn cũ, “cố nhân” mà tôi cho đến bây h chưa từng
một lần liên lạc lại.
Viên mãn.
Đó là những gì tôi cảm nhận được. Cảm giác thật sự
rất yên bình và nhẹ nhàng. Theo một cách nào đó, ngày này bình thường như bao
ngày nhưng đối với tôi, nó như lắng đọng lại, và rồi bản thân nhận ra mình đã lớn
thêm được một tuổi.